Thứ Bảy, 13 tháng 6, 2009

Đánh Bạc Và Tư Cách


Trên báo gần đây có đăng tin vài Giáo sư, Tiến sĩ của Học viện Tài chính bị bắt trên chiếu bạc. Điều này làm tôi nghĩ ngay đến Professional Conducts của chương trình tôi theo học. Tôi không muốn thổi phồng những quy định về chuẩn mực đạo đức nghề nghiệp ở đây. Bản thân tôi thấy những hành động cờ bạc trên ảnh hưởng rất lớn đến hình ảnh của các vị Giáo sư và Tiến sĩ trên.

Một phần trong những thứ tôi được học nói rằng mình không được tham gia vào tất cả những hành vi như bất lương, gian lận, lừa đảo, hoặc những hành vi ảnh hưởng đến danh tiếng, năng lực của mình.

Như vậy làm sao người ta có thể tin tưởng vào một người khi mà người này đi đánh bạc?
Thứ nhất, người ta sẽ tự hỏi những người này lấy tiền ở đâu đi đánh bạc. Rồi, nếu mình đưa tiền cho những người này quản lí, liệu tiền của mình có còn nguyên vẹn hay không?
Thứ hai, những người này đánh bạc. Vậy, khi đưa tiền cho họ đi đầu tư, họ có phân tích, nghiên cứu hay không, hay họ cũng chỉ đầu tư theo kiểu 5 ăn 5 thua?

Nếu ai đó có để ý thì cuối năm ngoái có vụ Madoff lừa 50 tỷ USD. Gian lận và lửa đảo thì sao mà professional được chứ nhỉ. Có gì đáng để học tập ở đây.

Hay như chuyện về 2 doanh nhân trẻ trong Hiệp hội doanh nhân trẻ Thành phố Hồ Chí Minh đi trên một chuyến bay. Hai người này mở laptop bật phim sex lên coi, và mở loa to. Cùng băng ghế có một phụ nữ người Pháp. Chị này cảm thấy khó chịu nên yêu cầu tắt đi. Hai doanh nhân trẻ vẫn tiếp tục coi như không có chuyện gì xảy ra làm cho chị phụ nữ phát khóc.

Tất cả những người trên không có gì cho tôi kính phục.

Tôi nghĩ nếu muốn người khác nể trọng và tin tưởng mình thì mình phải thể hiện ngay cả những việc bình thường như giữ lời hứa chẳng hạn. (Trong góc độ gia đình, một người cha muốn răn dạy con cái thì trước hết họ phải là một tấm gương. Cũng bởi điều này tôi tin một người cha tần tảo chạy xe ôm có thể dạy dỗ con ngoan. Và không tin một người suốt ngày đi chơi đĩ có thể bắt con mình học tập chăm chỉ.)