Hiển thị các bài đăng có nhãn kinh tế thế giới. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn kinh tế thế giới. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 23 tháng 1, 2010

Marc Faber Dự Báo Kinh Tế

Trích thông tin trong một cuộc phỏng vấn của swissinfo.ch với Marc Faber, một guru về thị trường chứng khoán nổi tiếng với những dự báo vễ sụp đổ thị trường chứng khoán với biệt danh Dr. Doom.
Marc Faber tin rằng kinh tế toàn cầu đang đứng trên bờ vực của lạm phát cao, nợ quốc gia, và những biến động mới.

Những vấn đề kinh tế chính mà thế giới đang phải đối mặt hiện nay?

Rất nhiều khoản nợ phải trả trong hệ thống kinh tế đã chuyển từ khối tư nhân sang khối nhà nước. Điểm đến kế tiếp của hiểm họa toàn cầu là khi các chính phủ vỡ nợ. Nó có thể xảy ra trong 5, 10 hay 15 năm nữa.

Những ứng cử viên sáng giá sẽ là Hy Lạp, Ireland, Bồ Đào Nha, Italy, và Tây Ban Nha. Tỉ lệ nợ trên GDP ở Mỹ và Anh cũng cao. Nước Mỹ khủng hoảng bây giờ là do chuẩn mực kế toán theo giá trị thị trường. Nếu là một doanh nghiệp, thì sẽ xếp hạng là CCC, chứ không phải AAA.

Làm sao mà tất cả các nước lại khủng hoảng?

Chính phủ phương Tây sẽ gặp vấn đề khi tiến hành các nghĩa vụ như là các kế hoạch quỹ hưu trí và ý tế thiếu ngân sách.

Kịch bản xấu nhất là thanh toán lãi của các khoản nợ chính phủ sẽ tăng lên nhanh chóng, buộc phải in tiền, và sẽ dẫn đến siêu lạm phát và sụp đổ hệ thống. Nhưng trước khi điều đó xảy ra, nước Mỹ sẽ tiến hành chiến tranh - một kịch bản đáng sợ.

Sợ lạm phát hơn giảm phát

Trong vòng 10 năm nữa, chúng ta sẽ lạm phát nhiều hơn. Tỉ lệ nợ ở các nước phương Tây, đặc biệt là Mỹ và Anh, sẽ lớn đến mức họ sẽ phải in thêm tiền và điều này dẫn đến lạm phát.

Hiệu quả của ngân hàng trung ương

Chính sách tiền tệ tạo ra sự bất ổn về kinh tế và tài chính, và biên độ dao động lớn hơn. Việc cố duy trì lãi suất ở mức thập từ năm 2001 đã tạo ra bong bóng nhà đất và tiếp đó là bong bóng tín dụng.

Sau tháng 9/2007, Federal Reserve một lần nữa hạ lãi suất làm giá dầu từ $75 vọt lên $147 một thùng. Đó như là thêm một khoản thuế cho người tiêu dùng.

Thị trường mới nổi và bong bóng

Tôi có lý do để lạc quan vào thị trường mới nổi. Ở châu Á, tỉ lệ nợ khá thấp. Chúng ta có vài bong bóng ở một vài mảng ở Trung Quốc, nhưng vì thị trường chưa bão hòa, nên nếu có nổ bong bóng thì tôi không nghĩ sẽ có sụp đổ hoàn toàn. Doanh số bán xe hơi năm ngoái của Trung Quốc đã vượt Mỹ, và Ấn Độ đã có thêm 120 triệu thuê bao di động trong 12 tháng.

Thị trường cổ phiếu 2010

Từ 1980 đến 2008, trái phiếu chính phủ dài hạn có hiệu quả đầu tư hơn nhiều so với cổ phiếu. Điều này đang thay đổi, cổ phiếu trở nên khá hấp dẫn.

Chúng ta có thở diểm đi xuống lớn vào tháng 3/2009 và các thị trường chứng khoán đã đi lên mạnh mẽ kể từ đó. Tâm lý hưng phấn đăng ở mức cao, nhưng một sự điểu chỉnh đã chậm theo dự tính.

Tuy nhiên, tôi nghĩ thị trường sau cùng sẽ đi lên, và chúng ta có thể kết thúc 2010 ở cùng điểm số hoặc thấp hơn một chút so với 2009.

Thứ Bảy, 28 tháng 11, 2009

Dubai World

Một số thông tin về Dubai và Dubai World:

Dubai là một trong 7 thành phố-bang của United Arab Emirates (Các Tiểu Vương Quốc Ả Rập Thống Nhất). Mỗi bang có ngân sách, quy tắc riêng, còn vấn đề đối ngoại, an ninh, dân cư thì chung.
Abu Dhabi, là thành phố lớn nhất, và là thủ đô của liên bang này. Abu Dhabi chiếm phần lớn dầu mỏ của UAE. Abu Dhabi có quỹ souvereign wealth fund lớn nhất thế giới.
Dubai thì phát triển kinh tế về cảng biển, giao thương, dịch vụ tài chính, và đặc biệt thập kỷ vừa qua bất động sản và du lịch tăng nhanh chóng.

Dubai World là công ty nhà nước, sở hữu DP World quản lý cảng biển, Nakheel quản lý đầu tư bất động sản, hàng hàng không Emirates Airlines, khách sạn Jumeirah Hotel.
Dubai World củng sở hữu Limitless và Economic Zones World, các công ty phát triển bất động sản. Trong mảng tài chính, Dubai World sở hữu Istithmar chuyên về mảng alternative investment. Dubai World cũng là chủ của Dubai Natural Resources World, chuyên đầu tư vào tài nguyên thiên nhiên như năng lượng, khai khoáng, kim loại, và sản phẩm nông nghiệp, gồm luôn cả liên doanh dầu khí ở Nga và Nigeria.
Dubai World cũng nắm nhiều cổ phần trong các công ty trên thế giới, gồm cả London Stock Exchange. Nhưng các ông ty này thiếu tính minh bạch vì sở hữu gia đình.

Khi thị trường bất động sản sập ở Mỹ thì Nakheel cũng mất 50% giá trị, tuy nhiên các nhà đầu tư không sợ default risk vì cho rằng đây là công ty nhà nước.

Các nhà phân tích cho rằng trong nỗ lực giải cứu kích thích kinh tế, Dubai nợ khoảng $80 billion (một số nói con số này có thể gấp đôi). Dubai World để hộ trợ kinh tế có một khoản liabilities là $60 billion. Vấn đề chính là ở Nakheel, chi nhánh bất động sản này có lượng trái phiếu khổng lồ sắp đáo hạn, gần nhất là Trái phiếu hồi giáo Islamic bond trị giá $3.5 billion vào tháng 12.

Người ta cho rằng các khoản giải cứu này được hỗ trợ bởi Abu Dhabi, nhưng ngày 25/11 Chính phủ Dubai xin giãn nợ 6 tháng.

Abu Dhabi thông qua ngân hàng trung ương liên bang đã mua $10 billion trái phiếu chính phủ Dubai và mới đây qua các ngân hàng riêng mua thêm $5 billion.

Theo Bank of International Settlements, các ngân hàng nước ngoài đã cho United Arab Emirates vay $123 billion (trong đó chia theo quốc gia, các ngân hàng Anh là $50.2 billion, Pháp $11.3 billion, Đức $10 billion).

Hiện diện của Dubai World ở Việt Nam là tổ hợp khách sạn Ha Long Star và khu đô thị hỗn hợp Đầm Nhà Mạc do công ty con Limitless đảm nhận.

Thứ Ba, 24 tháng 11, 2009

In Tiền

Trước đây, khi được hỏi về chuyện liệu Việt Nam có thiếu tiền đồng và có thể ổn định tỷ giá USD/VND hay không, Tiến sỹ Phó Thống đốc Phùng Khắc Kế nói “Tôi có thể khẳng định là chúng ta không sợ thiếu tiền đồng vì chúng ta in được!”. Câu nói trên trở thành đề tài đàm tiếu trong những người làm việc liên quan đến tài chính.
In tiền là việc bán trái phiếu chính phủ cho ngân hàng trung ương. Nó khác với việc ngân hàng trung ương thuê một công ty in tiền (như tiền polymer ở Việt Nam).

Trái phiếu chính phủ từ nhiều thập kỉ trở lại đây luôn giữ được tính thanh khoản ngay cả trong suy thoái. Các loại nợ quốc gia (soverign debt) này luôn được coi là siêu an toàn, an toàn đến mức được gọi là lãi suất không rủi ro.

Tuy nhiên các loại nợ chính phủ này ngày càng tăng không chỉ ở Mỹ (hiện trên $12 trillion) hay Anh (tháng 10 £829.7 billion) mà rất nhiều nước gồm cả các nước phương Tây khác do gánh nặng thâm hụt ngân sách. Khi các chính phủ cần tiền, họ lại phát hành trái phiếu, nguồn thu ngân sách không đủ thì lại phát hành thêm trái phiếu. Thậm chí có người so sánh việc các chính phủ phát hành trái phiếu cũng giống một kế hoạch Ponzi.


(Budget và debt của UK, nguồn ONS)

Một cuộc khủng hoảng về các loại nợ chính phủ có thể là quá lời, nhưng có thể hình dung một vài nước sẽ tăng yield của các trái phiếu, các giá các trái phiếu này cũng sẽ giảm, và một số có thể sẽ hạ giá đồng nội tệ. In tiền là việc ít khi các ngân hàng trung ương làm nhưng không loại trừ khả năng này khi tính thanh khoản của các trái phiếu chính phủ quá thấp mà nền kinh tế vẫn chìm trong suy thoái.

Chủ Nhật, 22 tháng 11, 2009

Thâm Hụt Ngân Sách Mỹ 2009

Chính phủ liên bang ghi nhận một con số kỷ lục về thâm hụt ngân sách $1.4 trillion trong năm tài khóa 2009, cao hơn $960 billion so với năm 2008. Tỉ lệ thâm hụt so với gross domestic product (GDP) từ 3.1% năm 2008 tăng lên 9.9% năm 2009 — cao số thâm hụt cao nhất kể từ 1945.



Với hình minh họa từ Heritage.org, thì Barack Obama có thể là tổng thống tồi tệ nhất trong lịch sử nước Mỹ ở phương diện kinh tế.

Việc thâm hụt ngân sách không phải là đề tài mới, nó đã trở thành mối lo ngại từ lâu. Thật ra, trên thế giới có ít nước có thặng dư ngân sách, song ở Mỹ thâm hụt ngày càng gia tăng. Chỉ duy nhất khi Bill Clinton cầm quyền thì ở Mỹ mới có thặng dư.


(Số liệu từ CBO)

Ở Mỹ có một quả bom nổ chậm đó là Social Security. Năm 2008, những thế hệ đầu tiên của thế hệ baby-boomers (sinh sau World War II) sẽ bắt đầu nhận khác khoản Social Security pensions, và tới năm 2011, họ sẽ gia nhập nhóm nhận Medicare. Dễ hiệu tại sao Obama đã phải cắt giảm các khoản Medicare Advantage plans. Mặc dù vậy theo báo các liên bang mà hãng Associated Press cung cấp thì con số gian lân liên quan đến Medicare là $47 billion, khoản chi sai này chiếm 12.4% ngân sách quỹ. $18.1 billion trong số gian lận này lẽ ra dành cho người nghèo.

Từ khi lên nắm quyền những việc Obama làm là chi tiền ứng cứu các tập đoàn. Việc Obama có chính sách ngoại giao ôn hòa, hay việc đoạt giải Nobel hòa bình không thể xóa bỏ sự thật là Mỹ đã, đang và sẽ tiếp tục là con nợ của thế giới. Bạn có thể xem trên U.S. National Debt Clock (http://www.brillig.com/debt_clock/), trang này theo dõi tỷ lệ nợ của Mỹ. Con số hiện tại đã là trên $12 trillion, một con số vượt mọi dự đoán.

Dễ hiểu tại sao đồng USD lại mất giá so với các đồng tiền khác.

Thứ Bảy, 21 tháng 11, 2009

Keeping America Great

Đây là một vài đoạn video trong chương trình của CNBC (CNBC Town Hall Event), Warren Buffet và Bill Gates trả lời những câu hỏi của các sinh viên đang học chương trình Columbia MBA program. Những câu hỏi này bao trùm nhiều khía cạnh về kinh tế, tài chính, đạo đức kinh doanh, tư vấn về nghề nghiệp...
Tôi nhận thấy Warren Buffett khá bullish về tương lai nước Mỹ.

CNBC Town Hall Event Warren Buffett and Bill Gates: Keeping America Great




Transcript cho chương trình này: http://www.cnbc.com/id/33901003

Thứ Năm, 12 tháng 11, 2009

Bong Bóng Tài Sản Ở Châu Á

Báo chí đang đưa tin sản lượng công nghiệp của Trung Quốc tăng 16.1%. Đây là một chỉ tiêu kinh tế thế giới quan trọng, nhưng 16.1% có ý nghĩa gì?
Nếu nhìn lại thì ta thấy mức tăng trưởng cao nhất năm 2008 31/3/2008 là 17.8% .


Như vậy, có nghĩa là Trung Quốc đã lấy được đà tăng trưởng. Đây cũng là một trong những lý do Chủ tịch World Bank Robert Zoellick cảnh báo về những bong bóng tài sản ở châu Á. Các chỉ số khác về Trung Quốc: bán lẻ tăng 16.2%, thặng dư mậu dịch tăng lên $24 billion, đầu tư tài sản cố định 33.1%. Với những thông tin như vậy, Trung Quốc rất có thể sẽ vượt mức tăng trưởng dư kiến là 8%. Nhưng điều lo ngại là các khoản cho vay ngày càng tăng.
Cùng với thông tin về Trung Quốc là Nhật Bản cũng phục hồi khi đơn hàng máy móc tăng lên.

Tôi chỉ quan tâm đến chuyện đầu tư vào nhà đất ở châu Á đang phát triển mạnh, kèm theo là các khoản vay đang tăng là đáng lo ngại. Từ đầu năm đầu tư nước ngoài vào bất động sản là $53.9 tỉ, tăng 71.9% so với năm ngoái. Còn những chuyện như PMI, PPI, CPI thì thông tin rõ ràng nên tôi không quan tâm. Nhìn vào thị trường chứng khoán như chỉ số Shanghai Composite thì thấy cũng hồi phục mạnh như kiểu ở Việt Nan, nhưng tôi thấy như thế là bình thường. Hơi nóng, nhưng nếu gọi bong bóng trong một năm nữa thì chỉ là để cảnh giác, phòng hờ thế thôi, chứ chưa tới mức báo động. Cái đáng lo lâu dài có lẽ nằm ở nước Mỹ. Rất nhiều nước là chủ nợ của Mỹ.

Thứ Ba, 3 tháng 11, 2009

Đầu Tư Vào Thị Trường Mới Nổi

Trên Pensions & Investments, có bài viết của Thao Hua về đầu tư pension fund ở thị trường mới nổi, trong đó có một vài thông tin lưu ý:

Thị trường mới nổi hiện chiếm 12% trong MSCI All Country World index (theo dõi cả nước phát triển và đang phát triển), so với đầu thập niên thì chỉ chiếm có 5%.

Còn dựa trên GDP, thì các nền kinh tế mới nổi chiếm 35% kinh tế toàn cầu. Theo báo cáo World Economic Outlook tháng 10 của International Monetary Fund, real GDP growth của thị trường nổi ước tính sẽ tăng lên 5% trong 2010, (so vớ 1.75% trong 2009), chủ yếu bởi tác động của Trung Quốc, Ấn Độ vả Brazil. Trong khi Mỹ là 1.9%, Nhật Bản 1.4 còn các nước phát triển trong Eurozone chỉ là 0.9%.



Trong bài viết về pension fund của Thao Hua, có nhiều thông tin về các quỹ cùng các khoản đầu tư và ghi nhận rất nhiều ý kiến của các giám đốc quản lý quỹ. Nhìn chung, lý do chính để đầu tư là: GDP tăng trưởng cao; ít chịu tác động từ khủng hoảng ngân hàng. Ngoài ra, cò có năng suất lao động, gia tăng dân số và thu nhập khả dụng thực tế (discretionary income).

Khủng hoảng tài chính đã thách thức những nhận định lâu đời trước đây khi nói về đầu tư ở các nước đang phát triển, bao gồm biên độ dao động, trở ngại về tính thanh khoản, và khả năng chống chịu sụt giảm kinh tế toàn cầu. Cho đến nay, thị trường mới nổi đã tăng trưởng tốt hơn nhiều so với những nền kinh tế chính trong việc chống chọi bão tài chính và hiện đang hút đầu tư với một tốc độ kỷ lục.



Chỉ số Morgan Stanley Capital International Emerging Markets index đã leo lên 7.2% kể từ khi Lehman Brothers tuyên bố phá sản. Trong khi đó, Russell 3000 index sụt giảm 11%, còn MSCI World Index (theo dõi cổ phiếu ở thị trường phát trển) giảm 9.6%.

Những ý kiến quan ngại thường là việc đánh giá thị trường mới nổi khổng phải hoàn toàn rẻ; thị trường mới nổi phát triển quá nhanh, mức dao động lớn; hay ở một số nước như Trung Quốc thì nhà đầu tư tổ chức nước ngoài bị giới hạn tỉ trọng. Và những công ty lớn trong các thị trường mới nổi thường chịu tác động của xu thế toàn cầu hơn là sự phát triển của thị trường nội địa.

Jim Rogers Cảnh Báo Khủng Hoảng Tiền Tệ

14/9/2009, Jim Rogers, nhà đầu tư huyền thoại, đồng sáng lập Quantum Fund với George Soros, đã nói với CNBC rằng những điều tồi tệ nhất của khủng hoảng kinh tế chưa chấm dứt và một cuộc khủng hoảng về tiền tệ có thể xảy ra trong năm nay hoặc năm tới, bởi vì vấn đề có quá nhiều nợ trong hệ thống chưa được giải quyết..



CEO của Rogers Holdings cũng nói thêm rằng ông dự báo sẽ có cuộc khủng hoảng tiền tệ hoặc bán khủng hoảng trong mùa thu này hoặc năm tới. Ông cũng nói Ben Barnanke và Alan Greenspan mang "crony capitalism" (tạm dịch là tư bản chủ nghĩa thân hữu - giữa nhà nước và doanh nghiệp) nhưng cũng sẽ không giải quyết vấn đề của thế giới.

Có vẻ như mùa thu đang qua đi mà chưa thấy rõ khủng hoảng tiền tệ nào.

2/11/2009, Jim Rogers tái khẳng định nhận định của mình trong một cuộc phỏng vấn với Financial Times nhưng có chút thay đổi. Rogers nói “I do expect [a] currency crisis or semi-crisis in the next year or two because there are so many imbalances in the world.” Như vậy, ông vẫn cảnh báo về một cuộc khoảng hay bán khủng hoảng trong một hoặc hai năm tới.

Jim Rogers cũng đầu tư vào cổ phiếu ở Trung Quốc từ cuối thập niên 1990 nhưng ông khẳng định là chưa bán cổ phiếu nào dù năm nay cổ phiếu Trung Quốc tăng mạnh.

Mỹ là con nợ lớn nhất thế giới, nên những cảnh báo của Rogers tôi nghĩ rất đáng lưu tâm nhưng media effect cũng có thể thay đổi ít nhiều đến dự đoán này vì đây không phải là những lần duy nhất Jim Rogers cảnh báo trong năm nay.

Thứ Ba, 22 tháng 9, 2009

World Investment Report 2009

Trong World Investment Report 2009 của UNCTAD xuất bản, có 2 vấn đề chính là FDI và TNCs (Transnational Corporations - cty xuyên quốc gia) & Sản xuất nông nghiệp.

Theo UNCTAD, nguồn FDI giảm gồm có nguyên nhân chính là:
- Đầu tư mới để mở rộng kinh ra ở nước ngoài dù thông qua hình thức M&As hay greenfield projects (đầu tư xây dựng từ đầu) giảm và
- Thoái vốn hoặc chuyển nhượng vốn (ví dụ. trả nợ, reverse loans (vay đối ứng)) từ các chi nhánh ở nước ngoài hiện tại tới công ty mẹ tăng vượt mức đầu tư mới.






Ở Việt Nam: năm 2008, nguồn FDI thu hút lên kỷ lục $8 biilion, tăng 20% so với năm trước, chưa có dấu hiệu suy giảm trong nửa đầu 2009.Trong World Investment Prospects Survey 2009–2011, Việt
Viet Nam đứng thứ 11 trong số những nơi cho nhà đầu tư nước ngoài năm 2009, giảm từ vị trí số 6 trong survey trước, lý do có thể là lạm phát cao và sự bất ổn của kinh tế vĩ mô.
Tuy nhiên, Việt Nam tiếp tục thu hút vốn, cho thấy nhà đầu tư vẫn lạc quan về triển vọng dài hạn. Việt Nam đang trở thành nơi hấp dẫn cho những ngành sản xuất nhiều lao động và các haọt động khác.
Phần lớn FDI là từ các nước developing economies khác.
Tôi xin chú thích ở đây là những nước đang phát triển developing theo UN thì gồm cả thành viên mới Trung, Đông Âu, Singpapore, Hàn Quốc, khác với phân loại của IMF. Ở Việt Nam, Singapore và Hàn Quốc rót FDI cao, nếu không muốn nói là nằm trong top.

Báo cáo của World Investment Report 2009 cũng nói về FDI của các sovereign wealth funds. Bạn sẽ chú ý đến SWF của The United Arab Emirates.

Và profitability của các công ty xuyên quốc gia

Phần Transnational Corporations, Agricultural Production and Development, báo cáo nhấn mạnh tầm ảnh hưởng của khủng hoảng toàn cầu lên 100 công ty xuyên quốc gia không thuộc lĩnh vực tài chính.

Riêng vấn đề sản xuất nông nghiệp thì tỉ trọng trong FDI ở Việt Nam tiếp tục giảm.


Xem báo cáo chi tiết (313 trang) tại WIR 2009.

Thứ Tư, 9 tháng 9, 2009

The Global Competitiveness Report 2009–2010

World Economic Forum đưa ra bản báo cáo The Global Competitiveness Report 2009–2010 (Báo cáo cạnh tranh toàn cầu 2009-2010): Switzerland vượt qua Mỹ để đứng vị trí thứ nhất, Trung Quốc lên một hạng ở vị trí 29, còn Việt Nam tụt 5 hạng ở vị trí 75.
Mặc dù ở vị trí 75, tôi thấy Việt Nam có cùng điểm số là 4.03, cùng với các nước Croatia (72), Marocco(73), và Namibia (74).

Lý giải cho việc xuống hạng của Việt Nam, WEF cho rằng dù việt Nam cải thiện nhiều phần trong chỉ số Global Competitiveness Index (GCI) nhưng tình hình kinh tế vĩ mô diễn biến xấu đi - rớt từ vị trí 70 xuống 120, và điều này tạo gánh nặng cho tính cạnh tranh.
Thâm hụt thương mại gia tăng, một nền kinh tế quá nóng, và giá hàng hoá tăng làm lạm phát vọt lên 23% vào năm 2008. Điều này dẫn đến khủng hoảng niềm tin, biến động trong biên độ tỷ giá, sụt giảm của tiền đồng.
Các nhà quản lý tiền tệ và chính phủ cần khống chế lạm phát, phục hồi tính ổn định của nền kinh tế để Việt Nam có thể thu được lợi ích từ những nỗ lực và thành tựu trong những mảng khác.

Xem bản báo cáo chi tiết tại: GCR 2009 2010 full report

Thứ Sáu, 14 tháng 8, 2009

Bong Bóng Tài Sản Là Gì

Chúng ta thường nghe những thuật ngữ như bong bóng nhà đất (housing bubble), bong bóng kinh tế (economic bubble), bong bóng internet (dot com bubble) hay bong bóng dầu mỏ.

Định nghĩa của Investopedia về speculative bubble: sự tăng lên đột ngột về giá trị tài sản trong một ngành kinh tế (industry), một hàng hóa (commodity), hoặc một loại tài sản (asset class).

Asset class là một loại khoản đầu tư như là cổ phiếu, trái phiếu, bất động sản, hoặc tiền mặt. Bóng bóng tài sản là nói tới việc giao dịch với khối lượng lớn ở mức giá lớn hơn nhiều so với giá trị nội tại (intrinsic value) của các loại tài sản này. Nói cách khác là giao dịch với giá bị thổi phồng lên.

Bong bóng tài sản (asset bubble) thường xảy ra khi người ta đầu tư quá nhiều với mức trông đợi quá cao về sự phát triển trong tương lai, hoặc một sự kiện biến cố (đầu cơ) có thể làm giá tăng vọt.

Một cách giải thích thường thấy là: Khi có quá nhiều tiền trong hệ thống, lãi suất tương đối thấp, việc vay tín dụng phát triển kinh tế trở nên dễ dàng. Thập nghiệp ở mức thấp, và chỉ số niềm tin cao. Người ta sẽ nghĩ đến việc mua tài sản như nhà đất hay các khoản đầu tư. Nếu như tất cả mọi người đều có xu hướng này nhưng vấn đề ở chỗ nguồn cung hàng (như nhà ở) không đáp ứng theo kịp nhu cầu, hay người ta dồn mua cổ phiếu, thì giá sẽ bắt đầu tăng.

Trong bong bóng nhà đất Mỹ 2007, nhiều chuyên gia cho rằng cựu chủ tịch Fed, Alan Greenspan, đã để lãi suất quá thấp dẫ đến việc người ta dễ dàng đầu tư vào bất động sản hơn, để rồi nó kéo theo khủng hoảng tài chính năm 2008.

Thứ Sáu, 3 tháng 7, 2009

Fortune Recovery Index

Fortune và TrimTabs phối hợp cùng đò lường mức độ suy thoái kinh tế và khả năng phục hồi với chỉ số Fortune Recovery Index (Fortune Big Picture Index) với 7 thang biểu đo sức khỏe của nền kinh tế Mỹ: Nhà đất, Việc làm, Cổ phiếu, Vay kinh doanh, Vay tiêu dùng, Thu nhập hộ gia đình và Sự tin tưởng của các CEO (CEO confidence).